Đang thực hiện
Đặt mua vé máy bay giá rẻ vietjet khuyến mãi 0đ Vietjet, Jetstar khuyến mại
Vé máy bay giá rẻ tư vấn 1900.9219, Bảng giá đặt mua vé máy bay tết giá rẻ Nội Địa và Quốc tế. Nhận giao ve may bay gia re tận nhà.

Cú trượt khó cưỡng

19:59 04/04/2015

Tôi lớn lên ở tỉnh lẻ, gia cảnh tầm thường, cha mẹ ly hôn từ khi tôi còn nhỏ. Lên thành phố trọ học rồi ở lại lập nghiệp. Tại chỗ làm, tôi quen chồng mình bây giờ. Lúc ấy, anh là nhân vật sáng giá trong văn phòng, không phải bởi năng lực mà do ngoại hình sáng sủa, lại có hộ khẩu, nhà ở thành phố. Những điều này khiến không ít chị em chưa chồng cùng để ý. Duyên phận thế nào, anh kết hôn với tôi, một cô gái bề ngoài không có gì nổi bật.

Chúng tôi ở cùng đại gia đình chồng, trong ngôi nhà được ngăn cho mỗi cặp vợ chồng một căn phòng nhỏ. Cuộc sống chung không phải dễ dàng gì. Ngay sau ngày cưới, anh đã nhắc tôi việc đóng góp hàng tháng cho mẹ chồng. Tôi không tiện hỏi, dù trong lòng thắc mắc, rằng tại sao đấy lại là bổn phận của tôi chứ không phải là của hai vợ chồng… Có lẽ lấy được anh là may mắn quá lớn của tôi rồi, như các đồng nghiệp vẫn xì xầm, tôi không nên lăn tăn những chuyện gì khác nữa chăng?

Gia đình chồng đối với tôi không hà khắc nhưng cũng chẳng coi trọng, mọi thứ hờ hững đến lạ. Tôi băn khoăn, hay “người thành phố” nhà nào cũng vậy, chứ không phải do tôi nhạy cảm với cách cư xử của phía bên chồng? Tôi ra vào nhún nhường, không ít lần tủi thân bởi sự lạnh nhạt của gia đình chồng. Ở đó, tôi cảm giác mình giống như một vị khách không mời, lặng lẽ sống, lễ tết muốn về quê thăm nhà cũng chẳng dám nói ra. Có năm đánh bạo, tôi rủ chồng cùng về quê thì nhận được câu trả lời thẳng thừng: em thích thì cứ về, chứ anh không quen ăn tết xa nhà.

Trong những cuộc trò chuyện hiếm hoi của những người trong gia đình chồng, tôi nhận ra đâu đó vài câu ngọt nhạt về cái xuất thân quê kiểng của mình. Tôi biết, dù nhà chồng không giàu có dư giả gì, nhưng niềm tự hào họ là dân thành phố lớn lắm. Sự coi thường của gia đình chồng dành cho đứa con dâu côi cút, không thế lực, chẳng có vị trí gì trong nhà ngày càng lộ rõ… Chồng tôi không giấu diếm sự ngưỡng mộ dành cho những cô bạn có gia cảnh khá giả, sành điệu…

***

Đó là một lần công tác định mệnh. Tôi không cho ai biết điểm đến chính là quê mình. Trên đường đi, sếp lớn bỗng vui vẻ cho biết, chuyến đi này tình cờ về đúng quê của sếp. Tôi vỡ òa trong niềm vui, rón rén nhận đồng hương, chỉ sợ sếp cười chê rằng thấy người sang bắt quàng làm họ. Nhưng, sếp không những vô cùng vui mừng, mà còn hào hứng bảo, mai mốt khi nào muốn về quê thì cứ hú anh, để sắp xếp đi chung cho vui. Tôi cứ ngỡ đó là câu nói đùa ngẫu hứng, ai ngờ…

Mối quan hệ của tôi và sếp rẽ sang khúc quanh khác sau chuyến đi hôm ấy. Tôi được sếp dành cho nhiều quan tâm, ưu ái. Tôi được cất nhắc đi học nâng cao, sau đó là đề bạt lên trưởng phòng. Thời điểm này, chồng tôi vì chút mâu thuẫn với đồng nghiệp, quyết định nghỉ việc. Chính điều đó đã đẩy cuộc đời tôi vào một ngã rẽ khác hẳn…

Cú trượt khó cưỡng

Những hợp đồng làm ăn kéo tôi và sếp ngày càng gần nhau hơn. Bất chấp sự chênh lệch tuổi tác và những rào cản khác, tôi dần yêu người đàn ông nhiều quyền lực đã mở rộng vòng tay nâng đỡ mình. Từ lúc được sếp chú ý, tôi kiếm được nhiều tiền hơn, cuộc sống dư dả dễ thở, gia đình chồng trở nên săn đón ngọt ngào với tôi hơn. Những chuyến công tác nước ngoài dày đặc trở thành đề tài để nhà chồng trầm trồ, thèm muốn. Chỉ trong vài năm, tôi tích cóp được một tài sản be bé, mua được chiếc xe hơi đi lại, còn lại cất phòng thân…

Dựa hơi sếp, tôi thăng tiến trong công việc, chỉ riêng tình cảm của bản thân là tôi không làm chủ được. Tôi biết, mọi thứ chẳng qua chỉ là sự đổi chác, nhưng rồi vẫn nặng lòng với người đàn ông đã mang lại cho mình nhiều thứ. Tôi biết ơn sếp. Tôi cũng chẳng ân hận vì đã không chung thủy với chồng. Thử nghĩ mà xem, nếu tôi cứ là một cô vợ chính chuyên như ngày đầu, thì tới bây giờ, tôi vẫn là đứa con dâu "cóc ghẻ". Đôi lúc mỉa mai nghĩ, mình lấy tiền của người tình già để mang về nuôi trai trẻ ở nhà mà cay đắng trong lòng. Nhiều lần tôi đốc thúc nhưng chồng ngày càng ỷ lại vào việc kiếm tiền của vợ, thản nhiên hưởng thụ, nhàn tản rong chơi, mặc vợ lăn xả ngoài đường…

Ví như có ai đó chê trách rằng, đã ngoại tình mà còn không biết hối lỗi, thì tôi cũng đành chịu. Biết làm sao hơn, khi nhìn nhà chồng bây giờ xun xoe hỏi han mỗi khi tôi về, lựa lời dặn dò mua thứ này thứ kia những lúc tôi đi công tác, tôi không khỏi chạnh lòng nhớ lúc mình chỉ là đứa con gái tay trắng xuất thân tỉnh lẻ, có ba mẹ ly hôn từ thuở bé… Đời sao thực dụng đến đáng buồn! Người ta bảo, sống thanh nhàn sẽ có cái hạnh phúc của nó. Nhưng, nhu cầu được tâng bốc, ngưỡng mộ, xem trọng cũng là có thật.

Tôi hiểu, chỉ ít lâu nữa thôi, sếp tôi rồi sẽ tới tuổi hưu, ông ấy cũng đành buông tay để tôi đi tiếp một mình. Nhưng tôi tin là mình đã đủ bản lĩnh và sức mạnh để làm chủ cuộc đời, không cần sếp đỡ lưng nữa. Đôi lúc buồn tủi, nếu nhà chồng đừng quá trọng vật chất, nếu chồng tôi không lười biếng ỷ lại, nếu tôi chẳng quyết lăn vào kiếm tiền thay đổi số phận bằng mọi cách, thì chắc tôi cũng không tới mức trượt sâu vô mối quan hệ bất chính này.

Phụ nữ Online

Quay về trang chủ: Kênh trẻ thơ
Tin mới cùng mục
Tin mới nhất