Đang thực hiện
  • Bố và con

    Bố và con

    “Có phải là sai khi ta mong chờ một tình yêu thật sự?” Con đã nói với bố câu đó. Trong giây phút không làm chủ được bản thân, bố đã đánh con.

  • Dế cơm

    Dế cơm

    Chỉ có ba người nhà mình trong thang máy: ba, má và con. Phòng chúng ta ở tầng 16. Thang máy ngừng lại, má thoáng thấy số tầng nhấp nháy rồi cửa thang máy mở ra. Má chưa kịp định thần xem số tầng là bao nhiêu thì con trai đã nhảy phóc ra ngoài.

  • Từ ngày Ti Ni có em

    Từ ngày Ti Ni có em

    Ngày mẹ Mai từ bệnh viện về mang theo một em bé nhỏ xíu lạ hoắc, nhà bắt đầu loạn cào cào lên. Ti Ni tự dưng đổi tính cứ bám riết lấy ba Thành hỏi này hỏi nọ vu vơ. Hai tuần sau, mẹ Mai giật mình khi nghe ba kể lại Ti Ni hỏi ba là: "Khi nào em bé mới đi khỏi nhà mình?"

  •  
  •  
Gửi bài viết
Nơi bạn có thể đăng những dòng nhật ký của mình để chia sẻ với mọi người trên cộng đồng.
Bài viết mới
Đặt mua vé máy bay giá rẻ vietjet khuyến mãi 0đ Vietjet, Jetstar khuyến mại
Vé máy bay giá rẻ tư vấn 1900.9219, Bảng giá đặt mua vé máy bay tết giá rẻ Nội Địa và Quốc tế. Nhận giao ve may bay gia re tận nhà.

Cuộc tình dài

20:02 04/04/20150 Comments

20:02 04/04/2015

Quán vắng. Vài cặp tình nhân trẻ thì thầm to nhỏ, rúc rích cười rồi ngắm nhau đắm đuối. Thoạt nhìn biết ngay đó là những đôi lứa mới yêu nhau. Giai đoạn mới yêu bao giờ cũng ngọt ngào. “Thuở ban đầu” của tụi mình cũng vậy. Bây giờ thì sao? Em đón mừng sinh nhật tình yêu lần thứ bảy một mình nơi đây, trong tâm trạng chán chường, trống rỗng.

Biết là ngày quan trọng và đã được em nhắc nhở vài lần trước đó, nhưng anh vẫn quên. Em gọi điện, giọng ngà say, anh bảo đang cùng các sếp chiêu đãi đối tác. Thất vọng cúp máy, em không thèm nhắc nữa. Anh cũng chẳng hỏi đang ở đâu, làm gì, ăn tối hay chưa. Lâu lắm rồi anh không nói những lời thương nhớ dịu dàng. Khi có việc, anh nói ngắn gọn, có khi cộc lốc. Đâu rồi cái thuở “nấu cháo điện thoại” suốt mấy tiếng đồng hồ, đâu rồi những ngày tháng quá nửa đêm tỉnh giấc dán mắt vào màn hình chỉ để nhắn qua lại mấy chục cái tin nhớ nhung, hờn dỗi.

Ngày xưa, thuở quen nhau trên giảng đường ấy, đã xa mù mịt. Anh đi Malaysia bốn năm làm trưởng đại diện cho công ty. Hai đứa hồ hởi với dự định sẽ có ít vốn lo nhà cửa, sau này còn kinh doanh. Bốn năm sau, anh chuyển về công ty mẹ, tưởng đã được gần nhau, nào ngờ ba anh mất đột ngột. Truyền thống gia đình vẫn còn giữ theo nếp cũ, bà nội bảo con trai trưởng phải chịu tang cha đúng ba năm mới được lập gia đình. Tang cha anh chưa kịp tròn thì mẹ em qua đời.

Cuộc tình cứ thế kéo dài mãi. Nhìn lại, em ngoài ba mươi, anh ngấp nghé “hàng bốn”. Bạn bè cùng trang lứa đều lập gia đình, sinh con cái, chỉ tụi mình vẫn mãi hẹn hò. Vài đứa bạn than thân, bảo em cứ nuôi dưỡng tình yêu và tận hưởng đi, đừng vội cưới, cưới nhau về suốt ngày phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, ghen tuông và đủ thứ chuyện nhức đầu khác.

Những lời bạn bè chẳng làm em bình tâm hơn, vì đi đâu cũng bị người quen “tra tấn” bằng những câu đại loại như “Yêu lâu quá rồi sao chưa chịu cưới?”, “Cưới nhanh lên để còn sinh con, sắp già rồi”, “Phải coi lại bạn trai có thật lòng không”, “Những cặp yêu đương lâu dễ tan rã phút chót lắm đó”...

Cuộc tình dài

“Gái ba mươi tuổi đã toan về già”, em sợ mông lung nhiều điều khó nói khi tuổi ba mươi dần trôi qua. Xem bộ phim tình cảm lãng mạn, thấy cảnh một nhân vật thứ ba xuất hiện giữa mối tình lâu năm, em giật mình nghi ngại. Có lẽ vì vậy nên em thường khó chịu khi thấy anh quan tâm người khác phái, dù chỉ là sự xã giao đời thường. Em ích kỷ, nhỏ nhen, tủn mủn. Em cáu gắt, hạch hỏi, đa nghi. Nhiều khi chính em còn thấy chán bản thân. Đúng là hoàn cảnh làm con người thay đổi. Nhưng em biết, nếu anh kề bên, dịu dàng nồng ấm, nhóm lên trong em cảm giác tin cậy tuyệt đối, thì em chẳng bao giờ chơi vơi đến thế.

Em đi qua sinh nhật tình yêu lần thứ bảy với một giấc ngủ chập chờn và đẫm nước mắt. Buổi sáng, nắng chói chang rọi vào cửa sổ, em vẫn chẳng muốn dậy. Ý nghĩ kết thúc mối quan hệ dài hơi này lại xuất hiện. Em không có tình đầu, bởi anh là người duy nhất em yêu. Thời gian sẽ ngừng trôi, thế giới sẽ còn lại chỉ mình em nếu hai đứa chia xa.

Dù vậy, em vẫn muốn chia tay. Bật dậy, định mở laptop viết cho anh bức mail dài thì anh xuất hiện. Anh tự mở khóa cửa, đi thẳng lên phòng ngủ, tay lỉnh kỉnh mấy túi rau củ, trái cây và cả phần ăn sáng cho hai người. Em khóc òa, kể lể chuyện hôm qua. Không nổi nóng như mọi khi, anh lẳng lặng kéo em tựa vào vai. Em yếu đuối nương theo như người ốm vừa tỉnh dậy. Giọng người thương bình dị trầm ấm rót khẽ qua tai.

Anh nói, anh là đàn ông, khó thể tỉ mỉ nhớ những chuyện nhỏ nhặt, những ngày kỷ niệm riêng tư, nhưng tình yêu của anh là thật, thật như anh đang ngồi bên em, thật như đám cưới của chúng ta đã định sẵn ngày tháng và đang đến rất gần. Tại sao em lại suy nghĩ vu vơ rồi lo lắng những chuyện không đâu? “Ăn sáng xong anh tự tay nấu bữa trưa, trong lúc nấu nướng sẽ nghĩ thêm làm gì đó để mình đón “sinh nhật muộn” - theo đúng ước nguyện rất con nít của em nhé” - anh nheo mắt.

Em nghe lòng mình vui trở lại. Thật kỳ lạ, có lẽ chỉ tình yêu mới khiến con người ta thoắt buồn, thoắt vui như thế. Nếu tình cảm chúng mình là mãi mãi, anh có thể vì em mà chú ý chăm chút nuôi dưỡng chúng nhiều hơn được không? Có thể vì em mà chiều theo những “ước nguyện con nít” như anh nghĩ? Dù ngày cưới đã định, dù biết hai đứa sẽ nên vợ nên chồng, em vẫn không muốn cuộc tình dài dần nhạt dần phai...

Nội dung trả lời *


Vui lòng nhập Nội dung!

Mã ngẫu nhiên *

captcha Vui lòng nhập Mã!